Thiết kế, thi công khu vui chơi trẻ em

Phan Gia - Người biến những giấc mơ của bé thành hiện thực
Thứ năm, 25 Tháng 5 2017 14:50

 Có thể đây chỉ là một mẩu truyện vui cho các bé, là mong ước của bao thế hệ Phan Gia tạo ra thật nhiều khu vui chơi trẻ em, hoàn thiện giấc mơ còn dang dở của bé; nhưng hy vọng khi các bậc phụ huynh đọc được sẽ cảm nhận được phần nào đó tâm tư, suy nghĩ của trẻ, biết cân bằng giữa công việc và chăm sóc con trẻ trong cuộc sống đầy bận rộn này. Thân ái!

phan-gia-noi-uoc-mo-cua-tre-thanh-hien-thuc

Cuộc sống càng phát triển càng khiến con người ta cảm thấy mình nhỏ bé, bị cuốn xoay trong nhịp sống xoa hoa, bộn bề của công việc, lại càng dễ dàng bỏ quên những điều hạnh phúc bình dị mà quan trọng - Nụ cười trẻ thơ. Bin chính là một hệ quả của guồng quay đó. Tuy được sinh ra trong một gia đình sung túc, bố mẹ đều là chủ một công ty lớn, cuộc sống của cậu không thiếu bất cứ một thứ gì nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn, cậu cô đơn. Điều cậu mong đợi nhất là mỗi dịp hè về, Bin sẽ được về quê chơi với ông bà, ở đó cậu có bạn bè, có con trâu, có cánh đồng.....

Cậu về quê đã được 2 ngày, cuộc sống ở quê không đầy đủ tiện nghi như ở thành phố, không có máy lạnh, tủ lạnh lại càng không có điện thoại, máy tính nhưng cậu vẫn rất vui vẻ, cậu muốn ở đây với ông bà hơn là trở lại thành phố. Hằng ngày, hai ông cháu dậy sớm tập thể dục, đi thăm ruộng vườn quanh xóm, bà dậy nấu cơm sáng rồi gọi hai ông cháu vào ăn cơm. Bữa cơm đạm bạc, chỉ có canh, rau, thi thoảng có vài miếng thịt, vài lát cá, vậy mà cậu vẫn ăn rất ngon miệng, chỉ có về quê cậu mới được ăn cơm với đông người như vậy. Ăn xong, ông bà đi làm vườn, còn cậu đi chơi với mấy đứa trẻ quanh xóm: thả diều, bắt ốc, bắn bi, chăn bò, cưỡi trâu.... những trò chơi ở thành phố không có. À mà ở thành phố cậu có được đi chơi đâu mà biết có hay không những thứ này.

- Bin, cậu trông đàn bò giùm tớ nha! Tớ về nhà lấy sợi dây cột cổ bò vào gốcc cây, rồi mình cùng đi bắt cá. - Tèo (cháu ông Sáu hàng xóm, người dẫn Bin đi chăn bò cùng) đề nghị.

- Ừ, cậu đi nhanh nha. - Bin đồng ý.

Bin dẫn đàn bò đến bờ suối xanh mướt cỏ để ăn.

"- Tý ơi, đây có con cá to nè Tý.

- Từ từ, để tao bắt con này đã.

- Ui, đây thêm một con nữa nè Tý.

- Rồi, tao qua bắt đây"

Tiếng bọn trẻ đang bắt cá dưới suối rôm rả, kích thích sự tò mò của Bin. Bin chạy lại xem bắt cá mà quên luôn đàn bò bạn mình nhờ trông giúp.

Lát sau quay lại, không thấy đàn bò đâu Bin bắt đầu hoảng hồn lo sợ. "Bò đâu mất rồi? Rõ ràng mới ăn đây mà? Mình xem  có chút xíu chứ nhiêu? Về ông bà mắng chết? ...". Bin bỏ chạy đi tìm bò. Bin đi mãi, đi mãi rồi bị lạc lúc nào không hay. Trời sắp tối, bò vẫn chưa tìm thấy, tiếng thú rừng hú vang xung quanh, cây cối um tùm... cậu bị lạc, cậu sợ hãi.

- Tèo ơi! Ông ơi! Bà ơi! Ba mẹ ơi..... - Bin hét trong tuyệt vọng.

Chợt thấy ánh sáng le lói ở cuối đường, Bin nhắm mắt chạy bởi đây là tia hy vọng cuối của Bin.

- Á Á Á Á Á..........

---♣♥♣♥♣♥--- 

Tỉnh dậy, Bin thấy mình đang nằm trên bãi bóng, xung quanh có rất nhiều bạn nhỏ đang vui đùa. Viễn cảnh mở ra trước mắt khiến cậu bé không khỏi bàng hoàng, khác xa với cuộc sống của cậu. So với cuộc sống của cậu, hằng ngày chỉ biết làm bạn với điện thoại, máy tính.... thì ở đây, cậu nhìn thấy các bạn chơi với nhau, nhường nhịn đồ chơi cho nhau, dìu nhau leo qua cây cầu dây leo để trượt xuống bể bóng, lại còn một bạn nam đang dỗ dành bạn nữ nín khóc. Hàng ngàn câu hỏi băn khoăn xuất hiện trong đầu cậu bé.

- Áo bạn bị rách kìa? Lại còn chảy máu nữa? Đi thôi, mình dẫn bạn đi khám bác sĩ?

Đứng trước mặt cậu là một cô bé tết tóc hai bím, mặc váy hồng, mắt xoe tròn dễ thương. Cậu bất ngờ, chưa kịp định hình thì cô bé đã dắt cậu đến một khu bệnh viện.

- Ủa, đây là bệnh viện à? Sao bác sĩ nhỏ vậy? - Cậu thắc mắc.

- Đây là khu tập làm bác sĩ. Mấy bạn sẽ băng bó vết thương cho cậu.

Thấy cậu còn ngơ ngác, cô bé lại nói tiếp:

- Cậu yên tâm, mấy bạn ý được các cô chú ở đây hướng dẫn băng bó vết thương rồi à.

Vết thương ở chân của Bin được băng bó lại, tuy có chút nhàu nát xấu xí, nhưng máu đã ngưng chảy và đỡ đau hơn.

- Đây là đâu vậy cậu? - Bin tò mò.

- Đâu là nhà trò chơi. Hôm nay lễ thiếu nhi 1/6, ở đây khai trương nên cô giáo và bố mình dẫn mình vào đây chơi. Cậu không biết nhà trò chơi này à?

- Không. Mình chưa từng tới những nơi thế này.

- Vậy đi thôi. mình dẫn cậu đi chơi. - Cô bé nói xong, kéo cậu đi tham quan nhà trò chơi.

- Ủa, bên kia mấy bạn đó đang làm gì vậy? - Bin chỉ tay về phía một vài bạn đang cố bám mấy cục hình thù để leo lên tường hỏi cô bé.

- À! Đó là khu leo núi. Bạn có muốn thử không?

- Có - Cậu gật đầu khẽ đáp.

Đến nơi, Bin thấy một số bạn đang cố leo lên giật con gấu treo trên cao. Chợt một ý nghĩ lóe ra trong đầu, Bin bắt đầu leo, leo mãi, lao mãi và rồi lại leo xuống, leo xuống. Cậu đến trước mặt cô bé và chìa ra con gấu bông hồng dễ thương.

- Tặng cậu nè.

Lúc đầu, cô bé hơi bất ngờ nhưng liền ngay sau đó, cô bé mỉm cười và chìa tay ra đón nhận món quà:

- Cảm ơn cậu nhé!

Hai cô cậu đứng nhìn nhau cười. Có một thứ gì đó đang len lõi trong trái tim cậu, ấm áp lạ thường.

- Á... Sao hai bạn kia đánh nhau vậy? Như vậy không ngoan đâu? - Bin hét toáng lên và chạy đến. - Này hai bạn đừng đánh nhau nữa, cô giáo bảo vậy là không ngoan đâu.

Hai cậu bé đang chơi boxing ngơ ngác nhìn nhau rồi nhìn cậu bé, rồi bật cười dòn giã. Hàng nghìn câu hỏi vì sao đang bay quanh đầu Bin: "Tại sao hai bạn kia lại cười?" "Cô giáo dạy vậy mà?"....

Lúc này, cô bé cũng vừa kịp chạy tới:

- Cậu làm gì mà chạy nhanh thế? Đây là sàn Boxing, các bạn đang chơi đấm bóc với nhau mà.

- Nhưng mà..... Cậu cứ ú ớ chỉ vào hai bạn đang chơi đấm bóc.

- Cậu có muốn chơi không? Mình nhường cho cậu nè. - Một cậu bé đề nghị.

- Không! Mình không chơi đâu, cô giáo bảo đánh bạn là không ngoan. - Bin vẫn khăng khăng không chơi.

- Cậu cứ vào chơi đi, cô giáo dẫn tụi mình vào đây chơi mà. - Cô bé lên tiếng.

- Thật không?

- Thật! Cậu cứ thử đi, không sao đâu. - Cô bé nói xong rồi quay qua nói với hai bạn chơi boxing. - Hai cậu đánh nhẹ thôi nha, bạn ấy đang bị thương.

Bin bước lên sàn đấu với khí thế rụt rè. Buzmm... Bin bị đánh ở bụng. Buzm... Bin tiếp tục bị đánh ở cánh tay.

- Kìa cậu, đánh lại đi chứ. Chơi thôi mà, không sao đâu.

Buzmm... Bin lại tiếp tục bị đánh. Lúc này Bin mới trở mình phản kháng, đánh lại đối thủ. Cuộc đấu diễn ra hết sức hấp dẫn và gay cấn, cuối cùng phần thắng thuộc về Bin. (hoan hô...)

- Cậu có mệt không? Cậu uống nước đi, nước của mình á. Hôm nay cậu chơi hay lắm. - Cô bé vừa nói, vừa đưa chai nước cho cậu.

Bin đón nhận chai nước như một món quà hạnh phúc, chưa bao giờ cậu thấy vui vẻ và hạnh phúc như lúc này. Bố mẹ cậu đi suốt, có những hôm Bin còn không thấy được mặt bố mẹ cậu, không có khi nào bố mẹ dẫn cậu đi những nơi như thế này.

- Này cậu, bên kia là gì vậy? - Bỗng nhiên cậu quay qua hỏi cô bé.

- Đâu cậu?

- Kia kìa? Chổ có chữ "Lót te ria" kìa.

- À!!! Đó là Lot-te-ri-a (Lotteria), cửa hàng bán kem với gà rán. Cậu vào đó bao giờ chưa?

Bin buồn lắc đầu - Bố mẹ tớ đi làm suốt ngày, chưa từng dẫn tớ đi tới những chỗ chư vậy.

- Cậu có muốn ăn không?

Bin lại gật đầu.

- Vậy đi thôi, đi tìm bố tớ. Bố sẽ dẫn mình đi ăn... Cậu muốn ăn gì?

- Mình muốn ăn.....

---♣♥♣♥♣♥---

- Bin, dậy đi học! Dậy mẹ đưa đi học nè, hôm nay nhà cô Bông có việc, cô Bông về quê gấp từ hồi sáng sớm rồi.

Tiếng mẹ gọi cậu dậy đi học. Thì ra là mơ, cậu muốn đi ăn kem, ăn gà rán, cậu vẫn muốn ngủ tiếp.

- Dậy đi học, ngoan mai lễ thiếu nhi 1/6 mẹ dẫn đi nhà trò chơi. Gần nhà mình có khu vui chơi khai trương vào ngày mai đẹp lắm, nhiều trò chơi hấp dẫn nữa.

Như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu bật dậy hỏi mẹ:

- Nhà trò chơi đó có giống chiếc xe ô tô màu vàng không mẹ?

- Có. Nó được vẽ thành một chiếc xe bus màu vàng, như chiếc xe con đi học hàng ngày á?

Hằng ngày cô Bông đưa cậu đi, cậu có đi học bằng xe bus đâu mà biết chiếc xe bus đó ra làm sao?

- Trong nhà trò chơi có bể bóng không mẹ?

- Có con! Có bể bóng lớn, con leo lên cái cây cao rồi trượt xuống.

- Trong nhà trò chơi có bác sĩ không mẹ?

- Có con. Ở đó có khu vực con tập làm bác sĩ, họa sĩ, học đàn, nhảy múa...

- Mẹ, ở đó con có chơi đánh nhau với bạn được không?

- Được con, ở đó có khu boxing, con có thể chơi đánh đấm với bạn. Nhưng nhớ là chỉ chơi được trò đó trong nhà trò chơi thôi nha, ở ngoài không được như vậy. Đánh bạn là không ngoan.

- Dạ. Vậy con có được ăn kem với gà rán không mẹ?

- Có luôn, mai mẹ dẫn đi ăn. Nào, dậy đi học....

Bin bật dậy lao ngay vào nhà vệ sinh, chưa bao giờ cậu thấy hào hứng với đi học và chờ đợi Tết thiếu nhi 01/06 như bây giờ. Đường đi học hôm nay rất đẹp.....


Phan Gia tự hào là người đồng hành cùng nhà đầu tư trong việc mang khu vui chơi đến với trẻ em trên mọi miền đất nước.

 

logo-noi-that-phan-gia

Cập nhật ngày Thứ năm, 21 Tháng 9 2017 09:52
 
Hiện có 58 khách Trực tuyến

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay235
mod_vvisit_counterTổng204788

Tư vấn thiết kế, thi công công trình

Liên hệ trực tiếp

dienthoai12Hotline: 08 8886 8880

- Phòng kinh doanh

+ Ms Vinh:     0909 188 190

+ Ms Nguyệt: 0945 188 190

- Phòng Kỹ thuật

+ Mr Tuấn :    0919 188 190

thu12phanbrand@gmail.com

banner-khu-vui-choi

You are here: Home Nói về chúng tôi Phan Gia - Người biến những giấc mơ của bé thành hiện thực

Lĩnh vực thế mạnh của Phan Gia

  • Tư vấn kinh doanh khu vui chơi
  • Thiết kế Khu vui chơi
  • Thi công khu vui chơi
  • Cung cấp thiết bị vui chơi
  • Khu vui chơi trong nhà
  • Khu vui chơi ngoài trời
  • Khu vui chơi hướng nghiệp
  • Khu vui chơi trong quán cafe
  • Khu vui chơi trong Casino
  • Khu vui chơi mạo hiểm
  • Khu vui chơi trong siêu thị
  • Khu vui chơi gia đình
  • Khu vui chơi băng tuyết
  • Khu vui chơi thanh niên

Tin tức

ve-tranh-catHọa sỹ Phan Anh Vũ - Gám đốc sáng tạo của Phan Gia Corp cũng là người đang đóng góp rất nhiều tác phẩm cho Nghệ thuật tranh cát Việt Nam.

Thương hiệu con của Phan Gia

bn-1bn-2bn3